Showing posts with label vietnamese. Show all posts
Showing posts with label vietnamese. Show all posts

2/17/2011

Nhặt nhạnh từ các báo - Hội chứng "đổ xô đi xem"

Sáng nay đọc báo thấy bài Đổ xô đi xem cây chuối cụt mọc nải từ giữa thân

Dạo này các báo có mốt đặt tít kiểu này nhỉ? Mình không biết thêm từ "Đổ xô đi xem" thì có thêm được thông tin gì mới hay không, hay cứ phải như thế mới thu hút được độc giả?

Có lẽ, tác giả muốn cho từ "Đổ xô đi xem" để hàm ý phê phán thói hư tật xấu của người dân là tò mò, thấy lạ là "vứt hết xô chậu" đi xem cho biết. Mà điển hình là phóng viên các báo. Hi hi.

Nhờ Google liệt kê, có 1 danh sách các bài viết kiểu này. Mọi người xem cho vui nhé.
Còn nhiều, chả buồn copy nữa.

12/30/2010

Cập nhật cách vào Facebook trên PC, Iphone, Android (update 2/10/2011)


Ba mạng Viettel, FPT và VNPT vừa có chiến dịch chặn Facebook một lần nữa. Do đó, cách dùng DNS không còn tác dụng. Sau đây là vài cách giúp bạn vào Facebook từ 3 mạng trên.

Cập nhật (2/10/2011):
Đầu tiên các bạn dùng DNS google có thể là 8.8.8.8-8.8.4.4
Sau đó các bạn mở file hosts ra và xóa hết đi, chỉ để lại 2 dòng
60.254.175.42 facebook.com
60.254.175.42 www.facebook.com

Lưu file hosts lại và vào link này: https://www.facebook.com/
Sau khi vào thì bạn bật chức năng luôn mở https
Bây giờ bạn vào Facebook nó sẽ tự động mở = https và up ảnh bình thường.

====================================

Cách 1: Hiệu quả và tối ưu nhất

Đổi DNS của máy tính sang 208.67.222.222 | 208.67.220.220 hoặc 8.8.8.8 | 8.8.4.4 (chắc các bạn đã đổi sẵn từ trước rồi). Nếu không thì làm theo hướng dẫn sau.

Bạn vào thư mục C:\Windows\System32\drivers\etc có 1 file tên là hosts (ko có đuôi). Dùng notepad để sửa, thêm vào các dòng này vào cuối file. Save lại.

12/4/2012 - UPDATE dải IP mới nhất (upload được ảnh)

31.13.79.7 facebook.com
31.13.79.7 www.login.facebook.com
31.13.79.7 login.facebook.com
31.13.79.7 apps.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 graph.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 vi-vn.connect.facebook.com
31.13.79.7 vi-vn.facebook.com
31.13.79.7 static.ak.connect.facebook.com
31.13.79.7 developers.facebook.com
31.13.79.7 error.facebook.com
31.13.79.7 channel.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 bigzipfiles.facebook.com
31.13.79.7 pixel.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 bigzipfiles.facebook.com
31.13.79.7 pixel.facebook.com

173.223.232.67 logins.facebook.com
173.223.232.67 facebook.com
173.223.232.67 www.facebook.com
173.223.232.67 graph.facebook.com
173.223.232.67 developers.facebook.com
173.223.232.67 error.facebook.com
173.223.232.67 register.facebook.com
173.223.232.67 blog.facebook.csom
173.223.232.67 channel.facebook.com
173.223.232.67 connect.facebook.com
173.223.232.67 bigzipfiles.facebook.com
69.171.224.42 www.facebook.com
69.171.224.42 facebook.com
69.171.224.42 login.facebook.com
69.171.224.42 static.ak.connect.facebook.com
69.171.224.42 vupload.facebook.com
69.171.224.42 apps.facebook.com
69.171.224.42 graph.facebook.com
69.171.224.42 developers.facebook.com
69.171.224.42 upload.facebook.com

  • 125.252.224.88 facebook.com
  • 125.252.224.88 www.facebook.com
  • 69.63.181.12 apps.facebook.com
  • 153.16.15.71 www.facebook.com
  • 153.16.15.71 www.logins.facebook.com
  • 153.16.15.71 facebook.com
  • 153.16.15.71 logins.facebook.com
  • 153.16.15.71 apps.facebook.com
  • 153.16.15.71 upload.facebook.com
  • 125.252.224.88 www.facebook.com
  • 153.16.15.71 login.facebook.com
  • 153.16.15.71 graph.facebook.com
  • 153.16.15.71 static.ak.connect.facebook.com
  • 153.16.15.71 developers.facebook.com
  • 153.16.15.71 error.facebook.com
  • 153.16.15.71 vupload.facebook.com
  • 153.16.15.71 upload.facebook.com
  • 153.16.15.71 secure.facebook.com
  • 153.16.15.71 connect.facebook.com
  • 153.16.15.71 channel.facebook.com
  • 66.220.146.224 vupload.facebook.com
  • 66.220.146.224 upload.facebook.com
  • 69.63.189.16 facebook.com
    72.47.204.189 m.facebok.com
    66.220.146.29 api.facebook.com
    69.63.180.47 106.channel.facebook.com
    69.63.180.47 0.106.channel.facebook.com
    66.220.147.54 iphone.facebook.com
    69.63.181.12 fbcdn.net
    69.63.189.26 ak.fbcdn.net
    60.254.185.144 profile.ak.fbcdn.net
    63.150.131.171 static.ak.fbcdn.net
    60.254.131.56 photos-h.ak.fbcdn.net
    60.254.131.94 photos-g.ak.fbcdn.net
    60.254.131.85 photos-c.ak.fbcdn.net
    60.254.131.56 photos-d.ak.fbcdn.net
    60.254.131.64 photos-f.ak.fbcdn.net
    60.254.131.78 sphotos.ak.fbcdn.net



Cách 2: Tải và chạy chương trình UltraSurf (ko cần cài đặt)

Cách 3: Tải và cài đặt chương trình Hotspot Shield


Cách vào Facebook trên Iphone và Android:

Trên điện thoại, cách tốt nhất để truy cập Facebook trên trình duyệt web hoặc sử dụng phần mềm Facebook đi kèm là sửa file hosts.

Đoạn IP cần copy rồi paste vào file host của Android và Iphone.
  • 69.171.224.20 155.channel.facebook.com
  • 69.171.224.20 facebook.com
  • 69.171.224.20 www.facebook.com
  • 69.171.224.20 apps.facebook.com
  • 69.171.224.20 www.apps.facebook.com
  • 69.171.224.20 login.facebook.com
  • 69.171.224.20 touch.facebook.com
  • 69.171.224.20 m.facebook.com
  • 69.171.224.20 register.facebook.com
  • 69.171.224.20 graph.facebook.com
  • 69.171.224.20 static.ak.connect.facebook.com
  • 69.171.224.20 developers.facebook.com
  • 69.171.224.20 error.facebook.com
  • 69.171.224.20 upload.facebook.com
  • 69.171.224.20 pixel.facebook.com
  • 69.171.224.20 0.facebook.com
  • 69.171.224.20 blog.facebook.com
  • 69.171.224.20 1.152.channel.facebook.com
  • 69.171.224.20 channel.facebook.com
  • 69.171.224.20 0.152.channel.facebook.com
  • 69.171.224.20 connect.facebook.com
  • 69.171.224.20 0.50.chanel.facebook.com
  • 69.171.224.20 error.152.channel.facebook.com
  • 69.171.224.20 bigzipfiles.facebook.com
  • 69.171.224.20 api.facebook.com
  • 69.171.224.20 api-read.facebook.com
  • 69.171.224.20 chat.facebook.com
  • 69.171.224.20 touch.facebook.com
Hoặc bạn có thể tải file hosts trên máy của mình (đã test với HTC Desire, sử dụng Facebook for Android vô tư): http://dl.dropbox.com/u/4722265/Android/hosts

Trên Android, bạn vào Market, tìm phần mềm Unblock Facebook của 1 tác giả người Việt Nam. Do tác giả chưa cập nhật đủ domain của Facebook, nên không dùng được phần mềm Facebook for Android mà mới chỉ vào được trên trình duyệt web.

Vì vậy, bạn phải sửa lại file host của tác giả bằng cách copy đoạn IP ở trên dán vào trong mục Tùy chỉnh.


Trên Iphone, bạn làm theo hướng dẫn sau: Cách vào Facebook cho iOS: Iphone, iPad, iPod bằng HOST file hoặc làm nhanh như hướng dẫn sau.

1/ Máy của bạn phải jailbreak, đã cài phần mềm iFile trên Cydia. Toàn bộ thao tác sẽ thực hiện trên iPhone, ko cần PC/laptop.
2/ Các bác chỉ cần copy đoạn mã IP ở trên.
3/ Dùng phần mềm iFile để vào được hệ thống của iPhone, tìm đến đường dẫn: etc (nằm ngay ngoài cùng, cùng chỗ với var), trong etc , cuộn xuống xuống tìm file "hosts".
4/ Mở file "hosts" bằng cách lựa chọn "Text Viewer". Sau đó lại tab màn hình trong khoảng 1 giây để paste phần code đã copy vào phía dưới cùng của file này.
5/ Done. Các bác có thể restart máy và mở Facebook ra thưởng thức thành quả của mình.


5/22/2010

Bạn cần gì ngoài chiếc máy ảnh?

Khi đã mua 1 chiếc máy ảnh DSLR, bạn đã bắt đầu bước vào con đường “mòn” mà rất nhiều người chụp ảnh đã đi qua.

Có rất nhiều thắc mắc được đặt ra, tại sao họ chụp được thế này, tôi cần chọn loại ống kính nào để chụp được như thế… Những câu hỏi có thể là vô tận, nhưng trong bài viết này, tôi sẽ thử liệt kê ngắn gọn những gì bạn đang cần. Hy vọng, nó sẽ là câu trả lời nhanh cho những thắc mắc của bạn, những thắc mắc mà tôi cũng đã từng gặp phải.

Mua sắm thiết bị.

Bao nhiêu tiền cho đủ? Không phải ai cũng đủ giàu để có thể ra hàng máy ảnh, chọn ngay loại máy đắt tiền nhất để bắt đầu với cái thú chơi này. Thông thường, mọi người hay bắt đầu bằng việc sắm một chiếc máy ảnh DSLR cũ. Máy DSLR bao gồm 1 body (thân máy) và ống kính (lens) có thể tháo lắp được. Vì vậy, khởi đầu thường là 1 body và 1 lens. Nếu bạn có khoảng từ 10-15 triệu, bạn đã có thể tự tin chọn cho mình một chiếc máy khởi đầu khá tốt và ưng ý. Tất nhiên, nếu thấp hơn chỉ khoảng 5 triệu thì cũng có, nhưng có lẽ sẽ không phải là lựa chọn tối ưu. Vì mua đồ cũ, bạn sẽ gặp phải nhiều rủi ro nếu không biết xem hàng, vì thế tốt nhất nên nhờ người có kinh nghiệm đi mua cùng.

Bộ máy đầu tiên tôi có được là Canon Kiss X2 (còn gọi là 450D) + ống kính Canon EF 50mm f1.8 II (ống fix 50) + ống kính Canon EF 35-80mm f4-5.6. Một khởi đầu có vẻ như không tồi với 10 triệu ban đầu. Tất nhiên sau đó sẽ là cuộc chạy đua vũ trang về ống kính, nhưng chiếc body 450D thì hiện vẫn đủ thoả mãn.

Những thiết bị cần mua sắm (ở đây là cho máy Canon, Nikon cũng gần tương đương)

1. Body máy ảnh (7-10tr), đi kèm là pin và sạc.

2. Lens fix 50mm f1.8 (1,5tr). Một ống kính chất lượng, rẻ nhất mà bạn nên có khi mới bắt đầu.

3. Thẻ nhớ 4Gb (300-400k) + đầu đọc thẻ (10-150k).

4. Túi máy ảnh (150k). Sau này sẽ là balo (500k-1tr)

5. Hộp nhựa chống ẩm, có máy hút ẩm (250k-500k) + ẩm kế (50-60k). Sau này là tủ chống ẩm (1,7-3tr).

6. Len kit 18-55mm f3.5-5.6 IS (1,5tr). Nếu có điều kiện thì mua Tamron 17-50mm f2.8 (5-6tr). Ống kính đáp ứng cho nhiều nhu cầu thông dụng.

7. Lens tele 55-250mm f4.5-5.6 IS (3,5-4tr). Một ống tele được đánh giá là chất lượng so với giá rẻ.

8. Đèn flash Tàu (150k-1tr), đi kèm là bộ pin và sạc (300-1tr). Một bộ tản sáng cho flash cóc (150k). Sau này có thể là đèn chính hãng (4-8tr).

9. Một chiếc mũ vải lưỡi trai/rộng vành để đi nắng. Một chiếc túi nilong to đủ để bọc đồ nghề khi mưa. Một quyển sổ nhó + bút (để xin số đt, email mẫu mà còn trả ảnh)

10. Một bộ vệ sinh ống kính, máy ảnh (khăn, chổi, bóng thổi) (100-200k).

11. Một bộ chân máy ảnh Tàu (tripod) (150-1tr).

12. Một ổ cứng dung lượng lớn 500-1000Gb để chứa ảnh (do càng chụp càng nhiều ảnh, xoá ko nổi) (1-2tr).

Còn rất nhiều thứ nữa, nhưng 5 cái đầu tôi nghĩ bạn nên có vào thời điểm bắt đầu. Từ số tiền 10-15tr ban đầu, tôi nghĩ bạn sẽ còn tốn rất nhiều tiền nếu tiếp tục theo đuổi thú chơi này nữa. Vì thế hãy cố mà kiếm tiền nhiều hơn nữa. Hi hi.

Làm sao chụp ảnh đẹp? Ở đây không nói đến góc nhìn của mỗi người, chỉ xin nói về việc rèn luyện để nâng cao tay nghề.

+ Chụp nhiều mới lên tay được. Bạn luôn phải học hỏi kĩ thuật chụp ảnh từ sách báo và trên mạng, kinh nghiệm của những người đi trước, thử nghiệm với bản thân để tìm ra phương pháp chụp đúng cách. Hãy vào 1 vài diễn đàn, lên Facebook kết bạn với những người cùng sở thích, vì đi chụp 1 mình thì buồn lắm, chưa kể chụp ảnh xong mà không có ai khoe thì càng chán.

+ Học lấy vài chiêu chỉnh sửa ảnh hậu kỳ (sử dụng Photoshop). Một bức ảnh chụp lên chưa hẳn đã đẹp ngay, công việc hậu kỳ cũng quan trọng không kém công việc giơ máy lên và chụp. Chụp mẫu ít ra bạn cũng phải biết cách xoá mụn. Chụp bầu trời thì cũng phải biết chỉnh cho nó xanh hơn, trong hơn. Cắt crop hình ảnh để tạo bố cục hoàn chỉnh. Tạo chữ ký để quảng bá thương hiệu…

Một vài dòng chia sẻ từ kinh nghiệm bản thân, cũng không chắc nó là chuẩn vì tôi cũng là người mới. Hy vọng giúp ích được ai đó.

5/03/2010

Sở thích và niềm đam mê

Dạo này mình lười viết blog. Có thể do ít thời gian rảnh, do xu thế viết blog đã đi vào thoái trào nên ít người quan tâm, hay chỉ đơn giản là dành nhiều thời gian hơn cho việc khác (như chụp ảnh chẳng hạn).

Hôm nay, đọc một vài entry thú vị từ blog Cineva, trong một ngày không đẹp trời cho việc đi chụp ảnh, trước thời điểm hẹn tụ tập bạn bè, tranh thủ viết một vài dòng về sở thích nhiếp ảnh.

Phải nói rằng mình có nhiều sở thích, mỗi giai đoạn đều có một sở thích khác nhau, và có những sở thích khá đặc biệt. Có những sở thích không phải là đã quên, dưng chỉ còn lưu giữ như những hoài niệm chứ không còn đam mê mãnh liệt như trước. Tuy nhiên, có điều kiện thì vẫn thích.

Hồi còn bé thì rất thích đọc sách, ngâm cứu toàn những bộ tiểu thuyết kinh điển ở thư viện cơ quan mẹ. Đọc nhiều và ham mê đến nỗi chế tạo đèn pin, trùm chăn đọc sách mỗi đêm. Kết quả là mắt cận lòi.

Lớn thêm chút nữa, có sở thích đọc báo và sưu tầm các mẩu truyện, từ khoa học đời sống đến thế giới sinh vật, chuyện lạ đó đây. Cắt từng mẩu báo, dán thành từng quyển rất chi là oách. Nhờ thói quen này, sau này kiếm rất nhiều điểm thưởng ở các bộ môn Sinh học, Địa lý… Đúng là cái thời chưa có Internet!

Thích sưu tầm nên tem và tiền xu cũng không là ngoại lệ. Tiền xu thì ít có điều kiện, nhưng tem thì phải nói là có thời kì rất đam mê. Lọ mọ đạp xe lên báo TNTP để xin cắt tem, góp nhặt nâng niu từng con tem, tiết kiệm tiền để mua quyển sổ gài tem đắt lè. Tỉ mẩn ngâm nước, dã hồ, phơi khô tem trên bóng đèn. Tem lưu kho đóng túi để trao đổi cả nghìn con. Giờ chuyển giao toàn bộ cho cô em gái, cất tủ!

Từ những sở thích ít tốn kém, lớn lên có tiền bắt đầu lao vào những cuộc chơi tốn kém hơn. Những chiếc máy tính bỏ túi (PDA – Pocket PC) bắt đầu trở thành niềm đam mê. Chiếc máy đầu tiên là ToshibaE740, rồi đến Acer x30H, HP iPaq hx4700, Dell Axim x50v, Acer N310, Acer N311 lần lượt về nhà. Đi kèm với máy là các loại phần mềm cài đặt, tải và cất trữ hàng Gb trong ổ cứng. Tự hào từng làm mod sau đó làm admin của diễn đàn PPCVN.com. Thú chơi này khá tốn kém vì giá trị máy đắt tiền, chẳng may vớ phải cái máy cũ, theo thời gian hỏng hóc thì lỗ chổng vó. Giờ thì cái Acer N311 vẫn còn, thỉnh thoảng để đọc sách, chat hoặc cho cô em nghe nhạc.

Tôi bắt đầu thích chụp ảnh từ bao giờ?

Chiếc máy ảnh đầu tiên tiếp xúc là những chiếc máy ảnh phim của mẹ. Cũng không nhớ rõ là khi nào, nhưng vẫn còn bức ảnh đen trắng mẹ chụp, chắc độ 4-5 tuổi. Đến thời kì chụp phim màu, lớn hơn một chút thì cũng được cầm máy chụp vài kiểu. Quả thật chụp bằng máy phim tốn kém, nên cơ hội tiếp xúc và chụp ảnh không nhiều để có thể trở thành đam mê. Chỉ biết thỉnh thoảng được cầm máy chụp cho ra tấm hình. Tài liệu nhiếp ảnh đầu tiên được đọc là những quyển sổ ghi chép ở lớp học nhiếp ảnh của mẹ (có đọc nhưng cũng không nhớ và áp dụng được nhiều).

Chính chiếc máy ảnh kĩ thuật số đầu tiên được sử dụng đã đem lại niềm cảm hứng và sự yêu thích với chụp ảnh của mình. Chiếc Sony Cybershot DSC-U30 với 2Mpx, thẻ nhớ 8Mb, to bằng 2 ngón tay, dài bằng bao thuốc lá, màu bạc. Nhận được máy trước giờ lên đường đi ATK Tân Trào với đoàn của báo TNTP lên đặt bia đá tại bản Dõn – nơi in số báo đầu tiên. Mang nguyên cả hộp lên Tuyên Quang để bóc, sạc pin và chụp những tấm ảnh đầu tiên. Máy mua tại Nhật nên toàn tiếng Nhật, chụp rất đẹp, nhất là chụp landscape. Đây cũng là chiếc máy ảnh đầu tiên chụp thấy bóng ma. Tuy nhiên, không hiểu tại sao khi về đến trước cửa nhà, táy máy xem lại ảnh thế nào, chọn nhầm chế độ format thẻ nhớ. Sau vụ đấy thì dò được chế độ English cho máy. Chiếc máy này đã chụp khá nhiều ảnh nhưng chỉ toàn rửa ảnh, không lưu vào máy tính. Đáng tiếc là chiếc máy sau 2 năm bị hỏng sensor. Tiền thay quá tiền mua máy nên em nó vẫn được để trong tủ.

Chiếc máy ảnh kĩ thuật số thứ hai là Canon Powershot G4, một chiếc máy đa năng hơn. Nhưng mình ít được sử dụng. Chiếc này sau cũng bị chập mạch do ẩm.

Chiếc máy ảnh kĩ thuật số thứ ba là Sony Cybershot T3, nhỏ gọn với 5Mpx. Dùng 1 thời gian thì cũng chết sensor, mới đem đi thay sensor đầu năm nay. Hiện đang dùng backup.

Chiếc máy ảnh kĩ thuật số thứ tư là Canon Powershot G9, mình góp nửa tiền mua máy. Giá tiền lúc mua gần tương đương với 1 chiếc DSLR Nikon D40, được anh Vũ Nhật khuyên cân nhắc lựa chọn. Một chiếc máy bền bỉ, và cũng theo mình đi chụp khắp nơi. Chính chiếc máy này đã đem lại niềm đam mê chụp ảnh cho mình một cách mãnh liệt. Từng đem máy đi chụp cùng với các đàn anh, một mình đọ với cả dàn máy DSLR. Thích nhất chế độ chụp macro của con này. Hiện giờ vẫn đang dùng backup.

Chiếc máy ảnh DSLR đầu tiên được cầm chụp lại là chiếc Canon 30D của thầy Hải Thanh trong một chuyến đi Đường Lâm (về sau xem lại Exif ảnh mới biết tên máy, chứ lúc đấy chả biết máy gì). Một chiếc máy nặng, lắp thêm cả grip, chưa kể quả ống L viền đỏ khiến mình chả có cảm tình với DSLR chút nào.

Chiếc máy đem lại cảm tình với DSLR là Nikon D40 của anh Ngọc Anh. Ngày nghỉ, trời mưa, 2 anh em tự nhiên hứng rủ nhau đi chùa Trầm chụp ảnh nhân dịp anh Ngọc Anh mới mua máy ảnh. Cảm giác bất lực khi chụp ảnh trong hang tối của chiếc G9 so với D40 đã khiến mình bắt đầu cảm thấy cần có 1 chiếc DSLR. Tuy nhiên, quyết định mua máy DSLR lại do hiệu ứng xóa phông mà chiếc PnS không thể làm được (trừ chế độ macro).

Chiếc máy ảnh DSLR đầu tiên là chiếc máy Canon Kiss X2 (450D) mua tháng 4/2009 và vẫn đang dùng đến nay. Một quyết định khá đắn đo khi bỏ ra 1 số tiền lớn đầu tư vào máy móc, chính thức chuyển từ niềm đam mê Pocket PC sang máy ảnh. Bắt đầu một cuộc chạy đua vũ trang về máy ảnh. Xuất phát từ chiếc body 450D với 2 len fix 50mm f1.8 và chiếc len 35-80mm mốc nham nhở. Quả thật cảm thấy mãn nguyện khi nhìn ảnh chụp lên với len fix 50, hiệu ứng xóa phông cứ gọi là tuyệt vời. Sau này bắt đầu đổi ống, mua thêm ống kit 18-55mm của 400D, đổi sang kit 18-55mm IS của 450D, rồi đổi sang Tamron 17-50mm f2.8, mua thêm tele Canon 70-210mm f4.

Đến cùng với chiếc máy ảnh là những chuyến đi chơi dã ngoại. Không biết sở thích chụp ảnh hay sở thích đi du lịch cái nào mạnh hơn, nhưng cả hai lại hòa quyện vào nhau càng khiến cho đây trở thành niềm yêu thích lớn nhất của mình. Ngoài ra, một lý do thích chụp ảnh nữa không thể không nhắc đến là việc mở rộng các mối quan hệ, được gặp gỡ bạn bè mỗi dịp cuối tuần, và quan trọng là quên đi hết mệt mỏi sau 1 tuần làm việc.

Cuộc chơi nhiếp ảnh là tốn kém. Mẹ bảo muốn ai nghèo đi, hãy cho anh ta 1 chiếc máy ảnh. Mặc dù nhiều lúc cũng muốn đổi máy, nhưng vẫn kìm được lòng mình vì 1 lời tự hứa bao giờ sử dụng được thành thạo, hết các tính năng của máy mà vẫn có nhu cầu thì mới đổi máy (thực ra đổi ống mới quan trọng, vì thế đã đổi liên tục).

Chụp lâu, nghiệm ra rằng, một chiếc máy đắt tiền sẽ cho nước ảnh ngon, nhưng chưa chắc đã cho một bức ảnh đẹp. Ảnh đẹp không phải do máy quyết định mà do người chụp. Máy chỉ là phương tiện hỗ trợ cho việc đó dễ dàng hơn. Thế nên hiện giờ vẫn dùng máy cũ, mặc dù lúc mua thì nghĩ mua tập làm quen để sau 1 năm sẽ đổi máy xịn. Tuy nhiên, có điều kiện (chẳng hạn như trúng số) thì sẽ đổi máy xịn ngay.

Nhiều sở thích và đam mê đã đến và tạm lắng theo thời gian, nhưng nhiếp ảnh có lẽ sẽ là sở thích và đam mê đi tiếp hết chặng đường đời. Mình rất nể phục bác Nguyễn Tấn Vinh, nhiếp ảnh gia 76 tuổi, được gặp bác lần đầu tiên ở cuộc thi Canon Maraton 2009. Bác dùng Canon 450+len kit, hàng ngày đi chụp ảnh trên chiếc xe đạp mini như một lý do để sống, để đam mê và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp. Hay như bà vú già độc thân Vivian Maier, chụp ảnh chỉ để ghi lại cuộc sống xung quanh dưới góc nhìn của bản thân. Có lẽ chụp ảnh là một thứ gì đó gây nghiện!


Lúc nào rảnh sẽ viết tiếp 2 chủ đề: Chụp ảnh để làm gì? Mua một chiếc máy ảnh, cần những gì?

4/21/2010

Người Việt Nam tự tin hay tự ti?


Một bài viết hay, tiếc là không biết rõ nguồn tác giả vì được sao chép qua nhiều lần.Học được rất nhiều điều từ bài viết này. Copy lại từ blog Thaimeo. Hy vọng sẽ có nhiều thanh niên Việt Nam đọc bài này.

Người Việt Nam tự tin hay tự ti?

Trên bục giảng, PGS.TS Phạm Đình Nghiệm hỏi: “Có em nào đã từng ước mơ mình đoạt giải Nobel không?” 136 thành viên của lớp học vẫn ngồi yên bất động và câu trả lời là sự lặng im. Tự hỏi, tại sao lại như vậy, phải chăng vì trong đầu ai cũng thấp thoáng một ý nghĩ “người Việt Nam mà mơ giải Nobel làm gì….”

Giờ quân sự, có bạn đặt ra câu hỏi: “Nếu Mỹ xâm lược Việt Nam một lần nữa thì liệu Việt Nam có thắng không?”. Mọi người phần đông ai cũng thở dài kèm theo cái lắc đầu chấp nhận thua cuộc. Tự hỏi, tại sao khi xưa cha ông ta từng bao lần khiến cho kẻ địch phải khiếp vía vậy mà giờ đây chúng ta- thế hệ con cháu lẽ ra phải dũng cảm hơn nữa thì lại có ý nghĩ như vậy?….

Hàng ngày bật yahoo, tớ vẫn nhận được những câu chuyện cười đại loại như:
“Mỹ phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái tivi, thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn. Nga cười khẩy, phát minh ra cái máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp, thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn. Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu nay đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ 2 xe Benz khoai tây để xem thế nào. Vừa đổ xong thấy ở trong nhốn nháo: ” Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa.”

Tớ vẫn cười khi đọc câu chuyện ấy nhưng cười xong chợt thấy đau thắt. Tự hỏi, tại sao chính chúng ta – những người Việt Nam lại tự hạ thấp mình đến thế nhỉ?
Câu nói của nhà sử học Dương Trung Quốc vẫn khiến tớ chột dạ: “Cách hành xử và tâm thế của chúng ta dường như luôn mặc cảm Việt Nam giờ đây là một nước nhỏ. Không ít những phát biểu của các quan chức luôn khiến ta nghĩ rằng Tổ quốc của mình giống như những địa phương mong được xếp vào diện nghèo hay vùng xâu vùng xa của thế giới để được hưởng những ưu tiên được trợ giúp mà không thấy nỗi hèn nhục của một nước nghèo và lạc hậu…”
Có phải người Việt Nam chúng ta đã quá tự ti không nhỉ ???

Người Việt Nam tự ti hay tự tin?
Sẽ là giả dối nếu nói rằng người Việt chúng ta không tự ti. Vẫn còn đó lời phát biểu hùng hồn của ông Ngô Quang Kiệt – Tồng Giám mục Giáo phận Hà Nội trước bàn dân thiên hạ: “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều và chúng tôi cảm thấy rất là nhục nhã khi cầm trên tay tấm hộ chiếu mang quốc tịch Việt Nam.”
Vẫn còn đó bài báo mang tên: “ 179 năm nữa Việt Nam mới đuổi kịp Singapo” ( Báo tuổi trẻ số ra ngày 15/03/2006) vậy mà vẫn có người tỏ ra chẳng ngạc nhiên gì “em còn tưởng là 200 năm nữa ấy chứ!” (N.T.A.T- fbaclub.com).
Vẫn còn đó câu chuyện của một cô phóng viên đến săn vị quan chức ngành giáo dục và kiên quyết cho rằng nền giáo dục đào tạo nước nhà là quá kém, nhiều bất cập và làm thế nào để chúng ta không đào tạo ra những phế phẩm. Cô nhìn thấy ở nền giáo dục Việt nam là một vòi bạch tuột sản sinh ra đủ thứ khuyết tật và gây nguy hại cho nhiều thế hệ…
Vẫn còn đó những con số biết nói: 77% người Việt Nam sính hàng ngoại vì cho rằng hàng trong nước chất lương kémi, có khoảng 32.000 phụ nữ Việt Nam lấy chồng nước ngoài vì mơ ước có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Và còn nhiều điều khác nữa thể hiện cái tự ti của người Việt. Thế nhưng sẽ là sai lầm lớn nếu khẳng định “ Người Việt Nam tự ti” vì đâu đó vẫn còn những người luôn tự hào mang trên mình dòng giống Lạc Hồng.
Một câu chuyện từ ông giám đốc quỹ nhi đồng Mỹ: Ổng thăm Việt Nam, rồi thăm Bangladesh. Và ông ấy nói rằng làng quê nghèo nhất của Việt Nam cũng nghèo như làng quê nghèo nhất của Bangladesh hay nhiều nước khác trên thế giới, thế nhưng điều quan trọng nhất là ông ấy không thấy thương hại đám trẻ con Việt Nam ở làng quê ấy. Đơn giản bởi vì: “ Tôi thấy được sự cầu tiến của người Việt và sự năng động của đám trẻ ấy. Đám con nít ấy chắc chắn không chịu an phận và cam chịu số phận.”
Và AM thực sự cảm động khi đọc được những dòng chia sẻ đầy cảm động của chị uatkimhuong tren 4rum caohockinhte.info:
Dù đất nước còn khó khăn, nghèo nàn, lạc hậu, tôi vẫn tự hào là người Việt Nam. Tôi tự hào vì tôi có đủ kiến thức để nhận biết rằng Việt Nam là một trong những nước có phong cảnh cực đẹp. Tôi tự hào vì nền văn hóa Việt nam có những bản sắc riêng không lẫn lộn với bất kì ai trên thế giới. Tôi tự hào là người Việt Nam giống như tôi tự hào là tôi. Dù tôi có xấu, có khuyết điểm nhưng tôi vẫn là tôi không phải là người khác.Tôi bất bình với những ai nói rằng họ xấu hổ là người Việt Nam. Có thể cha mẹ bạn nghèo vậy bạn phải chứng minh cho họ thấy rằng dù nghèo nhưng cha mẹ bạn vẫn là một người đàng hoàng. Có thể đất nước ta đang nhiễu nhương, chế độ lằng nhằng gây ra nhiều oan trái của người dân. Thì bạn hãy đứng lên góp tiếng nói chung để thay đổi quốc nạn đang hoành hành. Có thể đất nước ta nghèo đói vậy bạn hãy nhường cơm sẻ áo giúp đỡ những cong người cùng cực ấy. Thì bạn vẫn có thể ngẩng cao đầu với những người bạn quốc tế. Họ làm sao tôn trọng bạn, nếu chính bạn khinh bỉ nguồn gốc của mình? Nếu họ ko tôn trọng bạn, bạn chấp nhận cúi đầu thay vì thể hiện với họ rằng họ đã sai lầm ư? Nếu bạn thấy xấu hổ vì cha mẹ nghèo mà chối bỏ sự thật rằng đó là người sinh ra bạn, vậy bạn nên thấy nhục nhã đi vì bạn không dám làm một con người chân chính. Tôi tự hào vì là người Việt Nam.
Và nói như nhà báo Thiên Lương : ” Chúng ta không ngủ quên, cũng không quá tự tin một cách lố bịch. Chúng ta không hão huyền với những gì đã đạt được. Cũng không phủ nhận những tiến bộ còn khiêm tốn của thang bậc Việt Nam với quốc tế. Nhưng chúng ta cũng không nên nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt màu xám. Không ảo tưởng nhưng cũng chẳng việc gì phải tự ti. Bởi chúng ta cần là những người bước đi chứ không phải ngồi lại và sợ hãi…”

Người Việt Nam tự ti hay tự tin?Đất nước ta còn nghèo, dân tộc tộc ta còn nhiều mặt yếu kém, đó là sự thật không thể phủ nhận. Song , không phải vì thế mà chúng ta luôn mang tâm lý tự ti, mặc cảm khi ra trước bạn bè thế giới. Những gì đáng tự hào thì phải tự hào, những gì còn hạn chế thì cần nhìn nhận để khắc phục và tìm cách sửa chữa. Xin dẫn ra ba câu chuyện nhỏ mà Ớt đọc được thay cho lời kết :
Câu chuyện thứ nhất:
Có hai nhà tiếp thị của công ty sản xuất giày cùng đến một hòn đảo.
- Người thứ nhất điện về: “Tuyệt vọng, ở đây chả ai đi giày”.
- Người thứ hai phấn khởi điện về: “Sáng sủa vô cùng, ai cũng muốn mua giày mà chưa có để mua”.
–>Bài học rút ra là: Cùng một sự kiện, cùng một vấn đề nhưng nếu cách nhìn khác nhau là sẽ khác nhau.Cách nhìn ảnh hưởng đến hành động của chúng ta một cách vô cùng sâu sắc. Hãy nhìn về Việt Nam như cách nhìn của người thứ hai.
Câu chuyện thứ hai:
Mỗi sáng ở Châu Phi, một con linh dương thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn cả con sư tử chạy nhanh nhất nếu không nó sẽ bị ăn thịt.
Mỗi sáng một con sư tử thức dậy. Nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất hoặc nó sẽ bị chết đói.
Điều quan trọng không phải là việc bạn là Sư Tử hay Linh Dương mà:
“Khi mặt trời mọc, bạn nên bắt đầu chạy”
–>Bài học rút ra là: Điều quan trọng không phải là Việt Nam đang đứng ở vị thế nào của thế giới, đang thấp kém như thế nào so với các nước khác trên thế giới mà điều quan trọng là mỗi con người Việt Nam phải không ngừng phấn đấu, không ngừng hành động để đưa Việt Nam đi lên.


Câu chuyện thứ ba:
Có một chàng trai đang cầm trên tay mình một con chim nhỏ. Thấy một bà lão đi qua, anh ta liền hỏi:
- “Bà có thể đoán ra tôi sẽ làm gì tiếp theo với chú chim nhỏ này không?”
- Bà lão đáp: “Tôi không thể đoán ra được anh sẽ làm gì với chú chim nhỏ này, tôi chỉ biết rằng nó đang ở trong tay anh, và anh muốn làm gì là chuyện của anh”
–>Bài học rút ra là: Đừng đổ lỗi cho ai, cũng đừng quy trách nhiệm cho bất cứ ai về sự yếu kém của đất nước mà hãy tự mình quyết định tương lai của đất nước bởi lẽ vận mệnh đất nước đang nằm trong tay mỗi chúng ta.
Và xin trích lại câu trả lời của thầy giáo khi được hỏi Việt Nam sẽ thắng hay thua nếu Mỹ quay lại xâm lược: “Nếu các em bảo Việt Nam thắng thì Việt Nam sẽ thắng, nếu các em bảo Việt Nam thua thì Việt Nam sẽ thua vì tương lai Việt Nam nằm trong tay các em.

Vậy các bạn suy nghĩ như thế nào về vị thế của người Việt Nam ?
Theo mình Điều quan trọng không phải là ở vị trí ta đang đứng mà là hướng ta sẽ đi.

 

Labels

360yahoo (209) useful (53) tip (50) photo (44) fun (37) vietnamese (33) download (31) free (31) website (31) camera (27) software (25) reader (23) news (22) install (18) travel (18) google (17) blog (12) friends (11) ebook (10) film (10) windows (10) humor (9) make (9) mobile (9) photoshop (9) auto (7) library (7) begin (6) pda (6) pocketpc (6) rss (6) boy (5) english (5) error (4) festival (4) rescue (4) sync (4) mobipocket (3) money (3) stock market (3) wood (3) a/h1n1 (2) calendar (2) contact (2) facebook (2) iphone (2) love (2) rumor (2) symbian (2) table (2) twitter (2) virus (2) android (1) cnn (1) flash rom (1) health (1) laptop (1) metastock (1) oscar (1) poetry (1) ringtone (1) robocon (1) rubik (1)

ShoutBox

Followers

Blog of Mr 107 Copyright © 2009 BeMagazine Blogger Template is Designed by Blogger Template
In Collaboration with fifa